LY SỮA (TRẢ ƠN)

LY SỮA (TRẢ ƠN)
Có chú bé tên là Hao-Uật (1)
Chú thật nghèo, vất vả kiếm ăn
Bữa kia cái đói nó hành
Chỉ còn tiền cắc cộng thành một đô!
Chú muốn mua dăm xu miếng bánh
Nhưng ngần ngừ lại muốn để dành
Mua quà cho mấy đứa em
Chú đi lững thững ngó xem tình hình!
Chú đánh liều vào nhà gần đó!
Mở lời xin một cốc nước thôi
Nào hay cô bé nghe rồi
Bưng ly sữa lớn, tươi cười cô trao!
Chú Hao-Uật vô cùng cảm động
Chú bưng ly thưởng thức sữa tươi
Uống xong miệng chú mỉm cười
Cám ơn cô bé, một đời không quên!
Chú lại hỏi: Tôi nợ cô mấy?
An mỉm cười: Anh chẳng nợ chi!
Cha mẹ rằng: đã cho đi
Không bao giờ nhớ, bởi vì ta quên!
Chú Hao-Uật học hành rất giỏi
Chục năm sau chú đã thành danh
Bõ công cha mẹ sinh thành
Chú đậu Bác sĩ chuyên ngành mổ tim!
Nhiều năm sau, cô An bị bệnh
Bệnh của cô là hở van tim
Bệnh thực nguy hiểm, khó tìm
Thầy hay, thuốc tốt, đồng tiền tốn hao!
Bác sĩ Hao-Uật được hội chẩn
Ông nhớ An, cô gái ân nhân
Ông liền xin lãnh mọi phần
Cứu cô gái sống, phải cần quan tâm!
Sau ba tháng hết lòng chữa trị
Cô An nay thoát khỏi tử thần
Nhưng cô thảng thốt, tần ngần
Hóa đơn bệnh viện chẳng phần nhẹ đâu!
Bác sĩ Hao-Uật lo thanh toán
Mọi khoản tiền bệnh viện đã ghi
Hoá đơn ông bỏ trong bì
Ông ghi mấy chữ “Đã chi trả rồi!”
Bằng cái chi? “Bằng một cốc sữa”
Dưới ký tên Bác sĩ Kheo-ly
Cô An nhìn thấy nghĩ suy…
À ra cốc sữa… chỉ vì khi xưa…
Cuộc đời nay nắng, mai mưa
Giúp người, người giúp, làm vừa lòng nhau
Giúp người không có thiệt đâu
Thi ân bố đức không cầu nhớ ơn!
Suy trong xã hội nhân quần
Bớt ăn bớt uống, thi ân giúp đời
Đóa hoa thiêng góp trên trời!
Để sau này mãi sáng ngời trong tim!
Của đời nay, của nổi chìm
Cho đi, làm phúc, hy sinh cứu người
Ấy là tích của trên Trời
Không hề mối mọt, không người gian tham
Đời sau hạnh phúc Thiên đàng
Còn hơn những kẻ ôm vàng….trắng tay!

BÚT XUÂN diễn bằng Thơ song thất lục bát
Chú Thích: (1) Howard Kelly