Anh chị cưới nhau lúc nghèo rớt cái mồng tơi…

Anh chị cưới nhau lúc nghèo rớt cái mồng tơi…
Cũng chẳng lễ lộc long trọng, linh đình gì, chỉ là vài bàn tiệc đạm bạc, mời gia đình hai bên đến, cùng vài người bạn thân chúc mừng là thành vợ thành chồng kể từ ngày đó.
Căn nhà cấp bốn ọp ẹp trong mấy lần hẻm, giường tân hôn cũng chỉ là mấy mảnh ván kê lên cao, cơ thể hai người nằm lên còn nghe tiếp cót két, không dám cử động mạnh. Chị lại tính tắt đèn, anh cản, nói chừa lại cái đèn vàng, anh muốn nhìn rõ người anh thương. Chị cứ tần ngần nằm kế anh, ngại ngùng lắm, mắc cỡ lắm mới dám cởi bỏ bộ đồ bên ngoài.
Anh nhìn cơ thể chị trong cái ánh đèn tù mù của ngày hạnh phúc đơn sơ. Chị lóng ngóng, đưa tay che chắn cơ thể, mà cũng kịp để anh thấy, chiếc quần lót của chị đã sờn cũ, có một lỗ rách nhỏ bên trên.
Anh kéo chị vào lòng, tự hứa mình sẽ mang lại cho chị nhiều hơn những gì đang có.
Anh làm việc nhiều hơn, chăm chỉ hơn, nhà giờ không thể gọi là giàu, nhưng cũng không còn đơn sơ như lúc hai người mới cưới. Chị với anh gật đầu, đồng lòng nói tới lúc rồi mình cần có một đứa trẻ cho nhà cửa thêm vui.
Vậy mà, lúc hay tin mình không thể có con, chị chỉ ngồi thừ người ra một lúc, rồi quay lại hỏi bác sĩ hai ba lần, có phải là thật không, để rồi nấc không thành tiếng khi bác sĩ gật đầu.
Đêm đó, anh lại ôm chị thật chặt, nói rằng thôi thì hai vợ chồng mình nương tựa nhau mà sống, không có con cũng được mà em.
Bên nhau gần mười năm, chị chăm sóc anh chưa từng lỗi đạo, vậy mà ngày chị phát hiện trong túi xách của anh bộ quần áo lót của đàn bà, màu đỏ, lòng chị lại lần nữa chết lặng. Chị suy nghĩ tận mấy ngày liền, rồi quyết định ngồi đối diện anh, giọng nấc nghẹn, mong mình để em được rời xa mình, để mình chọn một người đàn bà khác có thể vì mình mà sinh con, em không làm được chuyện đó.
Anh hẫng người, ôm chị vào lòng, hỏi vì sao mình nói vậy, chị lại khóc, nói về bộ đồ lót đỏ trong cặp xách anh. Đến đây anh bật cười ha hả, mình ơi là mình, gần kỷ niệm mười năm ngày cưới, anh đi Aeonmall thấy có đồ lót của Lovely, loại này tốt lắm nên mới mua tặng mình. Mình có còn nhớ mười năm trước, lúc mình cưới anh, cả bộ đồ lót lành lặn cũng không có mà mặc không mình… Lúc mua anh ngại lắm, nhưng vì mình, ngại ngùng gì anh cũng vượt qua được.
Mình đến với anh như vậy từng ấy năm, làm sao mà anh phụ mình cho được… đừng nghĩ bậy, tội anh mình ơi.
Chị bật khóc, mặc bộ đồ lót tự tay chồng mình mua tặng lên người, vừa vặn đến từng phân da thịt, mà cũng phải, người đầu ắp tay gối với mình bấy lâu, cơ thể mình ra sao chẳng lẽ họ không biết, sau đó, tự bản thân chị cũng lên http://dolotlovely.vn để tự mua đồ lót chất lượng cho mình.
Vì thế giới cần những điều tốt đẹp nên người phụ nữ của bạn cần được quan tâm từ những điều nhỏ nhặt nhất…