Sáng nay đi đường

Sáng nay đi đường, gặp lại bạn cũ. Câu đầu tiên nó hỏi làm mình cảm động ghê gớm:
– Sao giờ nhìn mày già vậy Hoàng?
– Ai biết.. Chắc tại “định mệnh”…
Nó cười cười.. vẫn y như cái cách mà nó cười .. cách đây 30 năm.. hồi còn bé xíu… lúc tôi mới biết nó …
Nó là con của nhà bán vàng trong xóm.
Tôi nhớ hoài cái cách nó chau mày, khó hiểu khi nhìn lũ chúng tôi giành giật, cãi cọ, chửi bới … thậm chí uýnh lộn tè le … vì vài đồng cắc, vài con lính trong các trò chơi tạt lon, đánh đáo hay bật lính ngày xưa…
Nhà nó có bốn anh em. Mẹ nó lo cho mỗi đứa có một tiệm vàng.
Riêng nó làm anh cả nên phải ở nhà tổ cùng với cha mẹ. Cái căn nhà mặt tiền 4 tầng – ngang gần 6m và dài gần 20m – hiện đang làm tiệm vàng của bố mẹ nó gần như chắc chắn là của nó sau khi ổng bả ra đi. Chưa nói đến 2 căn nhà mà bố mẹ nó và bố mẹ vợ mua tặng cho hai vợ chồng sau ngày cưới, chỉ để cho thuê.
À, mà quên.. ngay cả cô vợ của nó bây giờ cũng do mẹ nó mai mối dắt về…
Nó kể là bà già tao nói con bé này được nè, mày cưới nó đi.. Thế là tao cưới.. Hehe.. zui ha..
Sau ngày cưới, chắc mẹ nó thấy nó còn thiếu một cái gì đó nên gọi tôi lại hỏi về việc sắm cho nó một tấm bằng Thạc sĩ cho có với người ta. Khỏi nói chắc bạn cũng biết là bằng của nó phải là loại xịn, thậm chí thầy hướng dẫn Luận án Ths phải tới nhà làm gia sư cho nó đến khi xong. Mọi chuyện đối với mẹ nó thì .. rẻ mà…
Túm cái quần lại là trong từ điển của nó không hề có từ KHỔ.
Thiệt! Nó chả biết đánh vần từ đó thế nào đâu, vì nó có gặp từ đó bao giờ đâu, đừng nói đến chuyện hiểu khái niệm KHỔ …
———————
Còn bạn? Bạn có ước mơ có một cuộc đời như thế? Sống một cuộc sống như thế?
Thôi mà… Hãy nói YES đi nào …
#100ngayTruongThanh